Hãy cầm lấy sách vở
Các em ngồi vào bàn
Chúng ta sẽ kể chuyện
Chiếc bàn từ đâu sang?

Em xem bàn thơm không?
Thơm dịu mùi gỗ thông
Bàn từ rừng rậm lại
Bàn gỗ thông, em trông

Nó từ rừng sâu đến
Xưa nó là cây thông
Thân cây ri rỉ nhựa
Trong suốt và thơm lừng

Dưới bàn em - sàn gỗ
Đấy là đất ngày xưa
Gỗ lát trong rừng thẳm
Là cành cây đung đưa

Vỏ thông trông sần sùi
Cắm rễ sâu lòng đất
Chồn ngủ trong hang sâu
Đến đầu xuân thức giấc

Bàn từng thấy đàn sóc
Leo chuyền trên cành xanh
Làm xây xát vỏ lành

Nó đung đưa đàn quạ
Trên cành lá của mình
Từng lắng nghe rộn rã
Tiếng quạ lúc bình minh

Nhưng lưỡi cưa nóng bỏng
Siết ngọt vào thân cây
Thở dài, thông ngã xuống

Xưởng máy bên dòng sông
Cưa thông thành từng tấm
Rồi thông sang xưởng mộc
Thành chiếc bàn bốn chân

Ra từ tay công nhân
Rộng rãi và vững chắc
Nơi ngày xưa mọc cành
Nay - khẽ hi hí mắt

Nó thành vật trong nhà
Đứng bên tường chẳng bước
Chồn sẽ không nhận ra
Thông thân yêu ngày trước

Gấu sẽ rúc vào hang
Chồn rùng mình kinh hãi
Nếu bàn vào trong rừng
Trên bốn chân vững chãi

Nhưng bàn không vào rừng
Nó ở với chúng ta
Năm này qua năm khác
Bàn chỉ ở trong nhà

Trên bàn nào lọ mực
Sách vở, bút, lọ hoa
Suốt ngày ta làm việc
Đọc sách bên bàn ta

Bản sơ đồ rất hay
Trên bàn kia sẵn có
Theo sơ đồ chỉ dẫn
Em làm chiếc máy bay


Nguồn: Bài ca quả sồi (thơ), X. Mácsắc, NXB Kim đồng, 1999
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)