Thơ » Việt Nam » Cận đại » Sương Nguyệt Anh
Đăng bởi Vanachi vào 11/01/2008 07:32
Có lúc tòng quyền, có lúc kinh,
Làm trai nào ắt khỏi tiền trình.
Bơ thờ nắng rọi hoa nghiêng nhuỵ,
Lay lắt mưa qua bướm giấu hình.
Ngửa mặt đành cam câu bất hiếu[1],
Nghiêng tai chịu tiếng quỷ vô tình.
Dưới đời ai dứt tình sinh hoá,
Trướng chấn riêng ngươi quạnh một mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.