Hết lúc trăng đầy đến lúc vơi,
Doanh hư trong cuộc phải coi đời.
Ven mây bắn thỏ xa ngàn dặm,
Đáy nước cung thiềm tỏ khắp nơi.
Nột trí đứa gian hiềm vẻ rạng,
Vui lòng người triết thú đua bơi.
Khơi dòng hối thực ưng ra mặt,
Đứng giữa trời xanh tiết chẳng dời!


Xem chú thích ở bài 1.

Nguồn: Văn Hạc, Thi thoại, Quốc Học thư xã, 1942, tr. 128