Đăng bởi hongha83 vào 03/07/2026 10:24
Я сегодня до зари встану,
По широкому пройду полю.
Что-то с памятью моей стало:
всё, что было не со мной, помню!
Бьют дождинки по щекам впалым.
Для вселенной двадцать лет – мало.
Даже не был я знаком с парнем,
обещавшим: «Я вернусь, мама!..»
А степная трава пахнет горечью.
Молодые ветра зелены.
Просыпаемся мы, и грохочет над полночью
то ли гроза, то ли эхо прошедшей войны.
Обещает быть весна долгой.
Ждёт отборного зерна пашня.
И живу я на земле доброй
за себя и за того парня.
Я от тяжести такой горблюсь.
Но иначе жить нельзя,
если всё зовет меня его голос,
всё звучит во мне его песня.
А степная трава пахнет горечью.
Молодые ветра зелены.
Просыпаемся мы, и грохочет над полночью
то ли гроза, то ли эхо прошедшей войны.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 02/07/2026 10:24
Hôm nay tôi sẽ dậy lúc tinh sương,
Và nhẹ bước trên cánh đồng xa ngái.
Trong ký ức của tôi có gì đó lạ thường:
Tôi nhớ hết những điều mình chưa từng trải!
Những hạt mưa táp vào đôi má hõm.
Hai mươi năm trên đời là quá ít thời gian!
Tôi thậm chí còn chưa kịp làm quen
Với chàng trai từng hứa: “Con sẽ về với mẹ”!
Cỏ trên đồng toả hương ngai ngái đắng,
Những ngọn gió thanh tân thì mơn mởn tươi xanh.
Ta thức giấc nửa đêm vì tiếng gầm vang dội
Chẳng rõ cơn giông hay tiếng vọng chiến tranh.
Mùa xuân này hứa hẹn sẽ rất dài
Đất đã cày chờ được gieo hạt giống.
Trên mảnh đất nhân hậu này ta sống
Cho chàng trai kia, và cho bản thân mình.
Gánh nặng ấy làm lưng tôi còng gập,
Nhưng tôi không sống khác được mà.
Tiếng anh ấy vẫn gọi tôi tha thiết.
Trong tôi vẫn vang lời anh ấy từng ca.
Cỏ trên đồng toả hương ngai ngái đắng,
Những ngọn gió thanh tân thì mơn mởn tươi xanh.
Ta thức giấc nửa đêm vì tiếng gầm vang dội
Chẳng rõ cơn giông hay tiếng vọng chiến tranh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.