Đăng ngày 28/03/2025 09:52, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi
Admin vào 07/04/2025 15:33, số lượt xem: 135
I ask the wood if it remembers
The Lady of Blue Rose.
Lands now are bleak and barren
Where in her time shimmered gold.
Her voice who now remembers?
Once fair it was and free
As endless on she wandered
When new leaves graced the trees.
Springtime dales and green grass
Her feet passed elven-white,
Her gentle breath as sea-waves lapped
In summer’s sleepless nights.
Her lips as sweet as autumn,
Every kiss made flowers bloom,
Her eyes as clear as winter
Knew not impending doom.
When her kindred lay her to rest,
Fair still she would remain
And her fall rivers shall lament
As do all woods and plains.
Ta đi khắp đại ngàn và hỏi
Ngươi còn nhớ người cài đoá hồng xanh?
Chỉ còn đây đổ nát những hoang thành
Nơi khi xưa mang ánh vàng bừng nở.
Lời nàng hát hỏi kẻ nào còn nhớ?
Một ngày xưa từng đẹp đẽ bay xa
Khi gót ngọc còn in dấu la đà
Và lá mới khiến rừng già rộng mở.
Mùa xuân tới mang theo làn thanh thảo
Mỗi bước đi cùng thanh thoát như tiên
Hơi thở nhẹ hương sóng vỗ dịu hiền
Trên cát biển những đêm hè không ngủ.
Làn môi ngọt một mùa thu vĩnh cửu,
Mỗi nụ hôn bừng nở khóm hồng hoa
Nàng hay chăng, rằng thế giới đã già
Giữa mùa đông của ngày tàn đáy mắt.
Rồi ngày ấy nàng thiếp đi mãi mãi
Tiếng sơn ca yên giấc đã ngàn năm
Sông vẫn khóc mãi một bóng hình nàng
Như đồng cỏ và rừng xanh muôn thuở.
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.