Ta đi khắp đại ngàn và hỏi
Ngươi còn nhớ người cài đoá hồng xanh?
Chỉ còn đây đổ nát những hoang thành
Nơi khi xưa mang ánh vàng bừng nở.

Lời nàng hát hỏi kẻ nào còn nhớ?
Một ngày xưa từng đẹp đẽ bay xa
Khi gót ngọc còn in dấu la đà
Và lá mới khiến rừng già rộng mở.

Mùa xuân tới mang theo làn thanh thảo
Mỗi bước đi cùng thanh thoát như tiên
Hơi thở nhẹ hương sóng vỗ dịu hiền
Trên cát biển những đêm hè không ngủ.

Làn môi ngọt một mùa thu vĩnh cửu,
Mỗi nụ hôn bừng nở khóm hồng hoa
Nàng hay chăng, rằng thế giới đã già
Giữa mùa đông của ngày tàn đáy mắt.

Rồi ngày ấy nàng thiếp đi mãi mãi
Tiếng sơn ca yên giấc đã ngàn năm
Sông vẫn khóc mãi một bóng hình nàng
Như đồng cỏ và rừng xanh muôn thuở.