Thuật hoài ký đồng tâm

Đồ báo khu khu dĩ thập niên,
Sự chung vô nại nại hà thiên.
Hoàng Hà diểu diểu thanh nan sỉ,
Thương hải mang mang hận vị điền.
Đãn nguyện hoàng quan quy tín quốc,
Ninh chung tạo mạo lão triều thiên.
Thử tâm đáo để thuỳ năng bạch,
Hồi thủ gia sơn lệ vạn thiên.

 

Dịch nghĩa

Khư khư giữ cái chí báo thù trong mười năm,
Cuối cùng lại không ngờ đến nỗi này.
Sông Hoàng Hà cuồn cuộn chảy mà không rửa được nhục,
Bể xanh mênh mông mà lấp không được cái hận.
Những muốn đội mũ vàng về quê nhà,
Nhưng làm sao lại đội mũ đen ở chốn triều chính.
Nỗi lòng này làm sao mà giãi tỏ,
Nhớ đến quê hương lệ chảy ròng ròng.


Phan Trọng Mưu từng phụng mạng khởi nghĩa binh trong thời kỳ Cần Vương, nhưng thất bại, chạy ra Nam Định. Bài thơ này làm tỏ nỗi lòng sau khi thất bại.

Nguồn:
1. Đinh Xuân Lâm, Chương Thâu, Phan Đình Phùng - Cuộc đời và sự nghiệp, NXB Nghệ An, 2007
2. Đào Trinh Nhất, Phan Đình Phùng, Nhà in Mai Lĩnh, 1938, tr.77

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Trọng Quảng

Mười năm báo phục quyết ra tay,
Sự thế ngờ đâu đến thế này.
Cuồn cuộn sông Hoàng trông khó đợi,
Mênh mông bể thẳm lấp khôn đầy.
Mũ vàng muôn được về quê cũ,
Bệ ngọc màng chi được ở đây.
Tưởng đến quê hương chan chứa lệ,
Nỗi lòng nào biết có ai hay.


Dịch giả Phan Trọng Quảng là nhà lão thành cách mạng Việt Nam đầu thế kỷ XX, con trai của tác giả Phan Trọng Mưu.

Nguồn: Đinh Xuân Lâm, Chương Thâu, Phan Đình Phùng - Cuộc đời và sự nghiệp, NXB Nghệ An, 2007
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Trinh Nhất

Mười năm khăng khắng chí đền bồi,
Rốt cuộc không sao cản được trời.
Bể vạc mênh mang còn giận mãi.
Sông vàng cuồn cuộn khốn trong rồi.
Chỉ mong thân lại về đô cũ,
Không dễ già luôn ở nước ngoài.
Câu chuyện đồng tâm đau đớn nhỉ,
Quay đầu cảnh cũ lệ tuôn rơi.


Nguồn: Đào Trinh Nhất, Phan Đình Phùng, Nhà in Mai Lĩnh, 1938
tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời