Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phan Duy Nhân
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 29/11/2025 13:44
Anh hết hoa đào bay ngựa trạm
Đành thôi mơ dấu Ngọc Hân xưa!
Dẫu cam bẻ nốt cành xuân muộn
Chẳng đủ mừng nhau giữa gió mưa
Thôi lắng thời gian hãy lặng lòng
Cũng đừng xao động nữa Hồ Gươm!
Hương sen thơm tới nghìn sau được
Em với thơ còn vượt tháng năm…
Chưa hứa gì ư? Hẹn, cứ về!
Dịu trời há chẳng chút mây che?
Chỉ thương sương nhuốm đầy chân mạ
Đường đất đau hằn những vết xe
Nhịp bước đều như giọt máu thầm
Rỏ từ hồn xuống tím chiều hôm
Thương quê da diết tìm quê vậy
Em có đâu mà đến hỏi thăm!
Thôi cúi hôn lên ngọn cỏ mềm
Sân nhà bờ giậu nghẹn ngào em
Nắm tay ai cũng bà con nhỉ
Xin bớt vơi đầy giữa trái tim…
Thầy Mẹ quê chèo đêm hội cũ
Mài sơn chưa bóng mặt đồng chiêm
Bức tranh đời vẽ bao sông nước
U uẩn hoa văn chạnh nỗi niềm
Em có bao giờ không ngọt nữa
Ơi cam đầu ngõ mía trong vườn?
Quay lui chao cả chân trời vẫy
Làng xóm xa nhoè nắng cuối đông…
Như kẻ hành hương vừa rũ bụi
Ơn nhau trong sáng trái tim đầy
Thêm bao bờ bến còn đưa tiễn
Vẫn chỉ em hồng một cánh tay!
Mai hẳn phương Nam mầu pháo đượm
Xôn xao chiều xuống phố lên đèn…
Tiếc chưa trải nổi lòng như thảm
Để được nâng dìu mỗi bước em
Xa hút hoa đào bay ngựa chiến
Chiều Hoa Lư nối sớm Lam Sơn!
Hà Nam Ninh nhé, mừng xuân mới
Thơm nụ hồng em mỗi dặm đường…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.