Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thất ngôn bát cú
Thời kỳ: Cận đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 10/12/2013 01:21

Cây dáng xanh um, nguyệt dáng trong
Ngự Bình sơn, phải núi mình không?
Đát trơ trẽn mặt, non như thẹn,
Gió gớm ghê chiều, đá dễ long.
Trải mấy bể dâu[1] và bức hoạ,
Nỏ bao mưa nắng một chồi thông.
Bốn mươi năm trước từng bầu bạn,
Ông nhớ mình chăng? Sẽ hỏi ông.


(1932)

Chú thích:
[1]
Bể dâu: “Bể dâu” hay “bãi bể nương dâu” do chữ “thương hải tang điền” 蒼海桑田, nghĩa là biển xanh biến thành ruộng dâu. Theo Thần tiên truyện, tiên nhân Vương Phương Bình giáng mời tiên nữ Ma Cô đến. Ma Cô nói: “Tiếp thị dĩ lai, dĩ kiến đông hải tam vi tang điền” (Từ khi được tiếp hầu ông đến nay, tôi thấy biển đông đã ba lần biến thành ruộng dâu), ý nói đã có những thay đổi lớn lao, hay những thăng trầm trong cuộc đời. Người Việt ta đã mượn từ thành ngữ “thương hải biến vi tang điền” này rồi chuyển dịch và rút gọn thành nhiều biến thể khác nhau, như “dâu bể”, “biển dâu”, “bãi bể nương dâu”, “cồn dâu hoá bể”,… đều với ý nghĩa tương tự.