Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Phạm Văn Nghị » Thơ chữ Hán
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:16
景自清幽不假禪,
閒情到此覺超然。
天工點化無窮象,
人眼分明一箇鳶。
羽色暗藏千樹裡,
鳴聲高入五雲邊。
塵埃不動渾無事,
山色依依廿載前。
Cảnh tự thanh u bất giả thiền,
Nhàn tình đáo thử giác siêu nhiên.
Thiên công điểm hoá vô cùng tượng,
Nhân nhãn phân minh nhất cá diên.
Vũ sắc ám tàng thiên thụ lý,
Minh thanh cao nhập ngũ vân biên.
Trần ai bất động hồn vô sự,
Sơn sắc y y trấp tải tiền.
Cảnh vật tự nó thanh u, không phải nhờ cảnh chùa,
Nhàn rỗi tới đây chơi, thấy mình lâng lâng.
Thợ trời trang điểm bao nhiêu hình tượng,
Mắt nhìn thấy rõ là một con chim diều.
Màu lông của nó lờ mờ trong muôn ngàn cây,
Tiếng kêu vút lên tận đám mây năm sắc.
Bụi trần không động đến, hồn nhiên vô sự,
Sắc núi vẫn hệt như hai mươi năm trước.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 08:16
Đâu phải nhờ chùa cảnh mới thanh,
Buổi nhàn thăm núi bước thênh thênh.
Khéo thay ông tạo bày nên cảnh,
In hệt chim diều đứng náu mình.
Tiếng hót vút lên mây ngũ sắc,
Bộ lông dấu dưới núi ngàn xanh.
Bụi trần êm ả, đời vô sự,
Hai chục năm rồi, cảnh vẫn xinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.