Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Phạm Văn Nghị » Thơ chữ Hán
Đăng bởi hongha83 vào 24/12/2025 07:08
揣己於人無寸長,
幸逢聖世濫明揚。
八年出仕慚尸素,
一病還家急稻粱。
誨子臨書情若霧,
抱孫對鏡鬢如霜。
樂吾餘日安吾分,
到底忙閒聽彼蒼。
Suỷ kỷ ư nhân vô thốn trường
Hạnh phùng thánh thế lạm minh dương
Bát niên xuất sĩ tàm thi tố,
Nhất bệnh hoàn gia cấp đạo lương.
Hối tử lâm thư tình nhược vụ,
Bão tôn đối kính mấn như sương.
Lạc ngô dư nhật an ngô phận
Đáo để mang nhàn thính bỉ thương.
So với người thì mình không chút tài gì hơn.
May gặp đời vua thánh mà làm được vinh hiển.
Tám năm ra làm quan, tự thẹn chỉ ngồi dưng ăn bám.
Vừa bị ốm về nhà đã phải lo lúa gạo.
Khi dạy con, nhìn đến sách thì mắt mờ như mây mù.
Lúc bế cháu, soi gương đã thấy tóc bạc như sương.
Vui những ngày còn lại của mình, yên với phận.
Rút cục, bận rộn hay nhàn hạ là tuỳ ông xanh kia.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 24/12/2025 07:08
Tự xét mình ta chẳng chút tài,
Gặp thời, may cũng đủ cân đai.
Tám năm tại chức, ăn dưng mãi,
Một chuyến từ quan, chạy gạo hoài.
Bế cháu, soi gương đầu bạc dở.
Dạy con, nhìn sách mắt hoa rồi.
Vui cùng ngày tháng, yên cùng phận,
Gió bụi, thanh cao, mặc ý trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.