Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 21/02/2026 16:38

Xuân về rồi đó nghe em,
gió phương Nam thổi mềm như tiếng nhớ.
Giữa chợ đời còn bao dang dở,
ta gửi nhau một chữ Thương thôi…

Thương để vá lại những ngày vô thường,
thương để bàn tay không lạc lối.
Mai này đời có chia đôi lối rẽ,
còn biết mình đã từng chung một đoạn đường.

Xuân ghé hiên nhà,
rót xuống lòng người một chữ Hoà.
Giận chi những điều không thuận ý,
đời vốn trôi như nước phù sa.

Thôi thì buồn ta ôm lấy,
tha thứ cho người – cũng là tha cho ta.
Một tiếng thở dài rơi nhẹ,
bỗng nghe lòng mát như mưa qua.

Xuân dạy ta nhớ một chữ Tâm,
tâm như dòng sông Mê Kông lặng lẽ.
Thiên đường – địa ngục đâu xa,
chỉ từ lòng mình mà ra bến bờ.

Hỷ – Xả – Từ – Bi như cánh lục bình trôi,
tím cả một vùng thương nhớ.
Ai hiểu được lòng người qua bão tố,
mới biết hiền lành cũng là một sức mạnh lớn lao.

Giữa đời còn lắm phong ba,
ta giữ cho mình một chữ An.
Không phải trốn vào im lặng,
mà an nhiên giữa muôn vàn biến động.

Bình an không nằm nơi phố thị đông người,
cũng không ở đỉnh cao danh vọng.
Bình an ở chỗ ta mỉm cười,
khi buông được điều từng làm mình nặng lòng.

Xuân đi ngang mái nhà,
để lại một chữ Vui rưng rưng.
Vui không phải cười vang giữa tiệc lớn,
mà vui khi lòng không còn oán hờn.

Vui trong đạo lý làm người,
vui trong ánh mắt trẻ thơ chúc Tết.
Vui như tiếng đàn ai gảy cuối chiều,
ngọt đến nao lòng – mà không cần nói hết.

Rồi ta chúc nhau một chữ Thành,
không chỉ thành công – mà thành nhân trước đã.
Tài có cao đến đâu rồi cũng mỏi,
Đức còn lại mới đi hết đời ta.

Xuân nghiêng xuống bờ sông,
mai vàng rơi như lời hẹn ước.
Giữa mênh mang đất trời phương Nam,
ta hiểu:

Đời người trăm năm như khúc nhạc,
ngân dài hay đứt đoạn cũng do tim.
Nếu còn thương – còn hoà – còn tâm – còn an – còn vui – còn thành,
thì xuân sẽ còn mãi trong mình.

Xuân ơi…
đừng chỉ đến rồi đi,
hãy ở lại trong cách ta sống.
Để mỗi sớm mai nhìn nhau,
ta còn đủ dịu dàng
mà gọi nhau hai tiếng:
Người thương.


TP. Đà Nẵng, Việt Nam, ngày 21/2/2026.
(Trong một chiều xuân lặng, nghe tiếng lòng mình chậm lại…)