Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/02/2025 09:40
Cuộc đời này, như một giấc mơ mỏng,
Cha Mẹ trao ta một dáng hình mong manh,
Một ngày, lá rụng, hoa tàn im lặng,
Đoạn đường dài mờ ảo, sương khói vây quanh.
Dẫu nghèo khó hay vinh quang phơi phới,
Cuối cùng ta cũng về chốn ấy thôi,
Cỏ xanh tươi, hoa thắm một màu trôi,
Giận hờn chi, khi đã là cát bụi?
Hồng trần là quán trọ xa xăm,
Biệt ly, cõi lòng chỉ còn nỗi nhớ,
Yêu thương là nhành cây mềm yếu ớt,
Sống vì thiện lương, không thể dối trá.
Gió lay bức tường, từng cơn, lặng lẽ,
Như tình yêu ta, vững chãi không tàn,
Biển mênh mông, gió lùa qua bến vắng,
Tình này sâu, như sóng mãi xô đàn.
Chúng ta là những vì sao lạc lõng,
Chìm trong vũ trụ rộng lớn vô biên,
Thời gian trôi, như những cánh mây biếc,
Nhưng tình yêu, vĩnh hằng, không phai tàn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.