Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình nhật nguyệt (2016)
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/08/2025 22:24
Chao ôi… thoáng mới đó thôi,
Mà đã ngoài bốn mươi rồi nhỉ?
Còn lại gì… trong những được – mất?
Lắng đọng bao kỷ niệm một đời…
Chuỗi thăng trầm, cuộc sống bề bộn,
Ngọt bùi, cay đắng… đã sẻ chia.
Ngoài bốn mươi, ta ngoảnh lại
Chặng đường gian khó từng bước qua.
Lên rừng, xuống biển, vượt đại dương,
Bạn bè khắp năm châu… ta gặp gỡ,
Trao nhau khoảnh khắc nhớ dài lâu…
Ngoài bốn mươi, tóc điểm màu sương,
Trắng lẫn cùng gió trời phảng phất,
Như một dấu ấn của trải nghiệm,
Đọng lại trong tim bao nỗi vấn vương,
Tình yêu cuộc sống, bước dặm trường…
Ngoài bốn mươi rồi…
Nào dám mơ điều quá xa vời,
Chỉ giữ trọn ước nguyện thành hình:
Mái nhà an vui, đời sum vầy,
Vợ hiền, con thảo… quấn quýt,
Tiếng cười giòn tan rộn khắp nhà…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.