Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/01/2025 14:05
Giữa bình minh, Sài Gòn thầm thì,
Khẽ khàng thức giấc, phố xá im lìm.
Từng bước chân, mơ màng trong sương,
Tiếng chào nhau lắng đọng một niềm thương.
Cô bán hàng rong, gánh nặng yêu thương,
Dưới ánh sáng vàng, vội vàng bước ra.
Lưỡi dao vạt dưa, những chiếc bánh bèo,
Từng món quà nhỏ, ngọt ngào ngưng đọng trong sớm mai.
Mái tóc bạc, đôi chân mệt nhoài,
Mấy cụ già tập dưỡng sinh, kiên trì.
Bước chân chậm, một tiếng thở dài,
Bằng yêu thương mà họ dành cho Sài Gòn, tình đong đầy.
Công viên vắng lặng, ghế đá im lìm,
Nơi đây nghe như nhịp sống lặng yên.
Từng đám mây bay nhẹ qua mái nhà,
Sài Gòn ơi, yêu thương trong từng hơi thở.
Buổi sáng ấy, như khúc nhạc ngọt ngào,
Từ lòng thành phố, khúc giao hoà.
Từng nhịp sống dù nhỏ, vẫn vang vọng,
Thành phố thân thương, nhịp thở của ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.