Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ôi! Em – nhành hoa dại,
Ven đường, bao sương gió, bụi bặm.
Dẫu đời qua, bao người lại lãng quên,
Em vẫn là loài hoa mắc cỡ, anh ơi!

Tên em không đẹp, nhưng vẫn khoe sắc,
Toả hương ngào ngạt, thơm ngát nơi đất lạ.
Thơ ca dẫu nghèo, nhưng tình vẫn đậm,
Lãng tử qua đường, dừng chân ngắm nhìn.

Nâng niu em, say đắm trong làn gió,
Thơm hoa, mặn nồng trong từng cơn say.
Dẫu em là hoa dại, bên lề cuộc sống,
Tình yêu vẫn dâng tràn, theo nhịp đập trái tim.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 02/4/2014.

Nguồn: Phạm Trường Giang, Tình nhật nguyệt, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2016