Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/05/2025 14:00

Có những cảm xúc
Không cần đợi tháng năm trả lời
Chỉ một lần chạm mắt tim đủ biết nơi mình hoá trú
Yêu đôi khi chẳng cần nói nhiều
Chỉ cần ánh nhìn
là đủ vang lên cả một khúc nhạc chiều.

Anh từng hứa, em còn nhớ
Một thỏi son môi, một mùi nước hoa
Một chút tiền phòng thân khi phố phường chật vật
Anh hứa nhiều lời thì gió,
tim thì… vẫn thật
Giang hồ một cõi,
nhưng có nợ nào khó quên bằng nợ… tình em?

Ừ thì em viết, đâu có viết cho anh
Sao anh lại “ảo tưởng”, tưởng mình là kẻ được gửi riêng những dòng nhật ký?
Nhưng mà
nếu cảm xúc làm người ta lầm tưởng
thì em viết hay đến mức... đáng để được hiểu lầm thêm lần nữa, phải không?

À, hỏi chơi thôi:
Mùi hương em thích là gì, để anh chuẩn bị...
trả món nợ đã gieo từ buổi hoàng hôn ấy
Trả bằng tất cả dịu dàng còn sót lại
và một nụ hôn thay cho lời xin lỗi về bao lần thất hứa
Nợ son, nợ nước hoa, nợ một mùa thương chưa kịp trả
Anh xin khất... thêm một đời bên em được không?


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 03/5/2025.