Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/01/2025 14:29

Trách ai gieo nỗi nhớ vào lòng đêm,
Như vầng trăng tàn vương vết bóng lặng,
Dưới làn sông cuốn theo từng giọt lệ,
Làm con tim gầy guộc, nhịp bước quên về.

Trách ai thả thuyền vào bến mộng chiều,
Để sóng vỗ trôi qua từng khúc bi ai,
Cánh hoa rơi lặng thầm giữa bến vắng,
Bị cuốn theo cơn gió lạnh, quên bờ bến này.

Tình yêu có còn đâu trong đêm đen?
Khi nỗi đau nhoè mờ lối về khuya,
Lệ rơi lặng lẽ chẳng thể thành lời,
Chỉ còn mảnh vỡ vương trong hồn tôi.

Duyên vừa mới nở, rồi đã phai tàn,
Mây đen giăng phủ kín bầu trời sáng,
Giọt sương đọng trên cánh hoa héo,
Quên đi những vui buồn vội vã, bao lần.

Mơ màng tình yêu như câu hát xưa,
Chợt tỉnh giấc, tim vỡ thành nghìn mảnh,
Lệ rơi, trôi theo sóng vắng buồn bã,
Tình ấy giờ đây như ngọn lửa tàn phai.

Lời hứa thắm đượm đã lỡ quên rồi,
Lòng tôi hoá thành bùn lầy đen ngòm,
Dẫu có gọi tên, có kêu mỏi mệt,
Tình yêu ấy đã hoá đá, tàn tành.

Thơ là tiếng vọng trong bể tình sầu,
Là sóng vỗ mịt mù, chẳng thấy bờ,
Là mây qua trời, nỗi nhớ bay về,
Và lòng tôi mãi mãi chẳng thể quên...


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 26/6/2017.