Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 06/06/2025 15:45
Nỗi cô đơn nép mình trong tiếng gió thoảng,
Như hải âu xoay cuồng giữa trời chiều bạc.
Nó không ngại bức tường hổ thẹn ngăn cách,
Mà trói hồn ta trong vòng xoáy khát khao.
Trái tim thắt lại từng nhịp đêm trôi mãi,
Tuổi đời níu kéo phút giây mong manh ấy.
Cô đơn đâu chỉ là nỗi đau hay yêu mình,
Mà là khát vọng cháy bỏng, chỉ mong được yêu.
Tình yêu không sợ cô đơn khắc khoải,
Chỉ cần một lần thôi được chạm vào nhau.
Chúng ta gặp nhau, những nẻo đường lạc lối,
Nơi cô đơn tìm về một tình yêu thật thà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.