Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình không biên giới
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 19/10/2025 22:08
Xoay vần chi nữa thời gian,
Lại thêm một tuổi – mênh mang nụ cười.
Đệ nghèo chẳng có hoa tươi,
Chỉ gom chút gió gửi người tri âm.
Cạn chén men tình – thâm thẳm,
Vẽ chữ “An” lên trán nắng sớm mai.
Soái ca, một kiếp phong hài,
Vẫn gieo phúc lộc giữa trời nhân gian.
Đời vui, xin chớ vội tàn,
Người đi thong thả, lòng an với đời.
Bút nghiên còn đượm hương trời,
Vẽ câu “Phước Lành” — ngát ngời ngân nga...
Vườn đời vẫn mãi chan hoà,
Cười lên, soái ca! cho ta say lòng.
Một năm, một khúc vô cùng —
Thời gian ngọt lịm giữa dòng tri nhân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.