Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ở đâu đó bên bờ vườn nhỏ,
có nụ cười khẽ bỏ ánh sao rơi,
răng khểnh duyên ai — lạc giữa môi cười,
nghe con tim chùng dây tơ mộng.

Ở đâu đó căn nhà hiền lắm,
có mắt nai tròn xanh ngọc biếc sương,
ánh nhìn như thả mộng phiêu hương,
quẩn quanh gió gọi tên ai khẽ.

Giữa ngân hà – ngàn sao lặng lẽ,
có cô bé buông ánh mắt vào mai,
nắng vừa chớm – hương tóc vờn bay,
trời trong trẻo – lòng ai xao nhịp nhớ.

Có đôi má hồng, thẹn thùng như nắng vỡ,
ẩn cả trời đông trong một nụ cười,
để ai kia, lạc giữa chơi vơi,
ôm quả tim hồng – trôi vào khát nhớ.

Một khúc vu vơ – thành khúc tình ngỡ,
giữa vô thường – nghe tim thở rất khẽ thôi,
ta đứng ngẩn ngơ bên nỗi nhớ chưa nguôi,
vẫn tưởng chừng... nàng đang cười – ở đó.


Vũng Tàu, Việt Nam 20:27’ ngày 03/4/2017