Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 16:15
Ngày nào cũng vậy thôi…
Mặt trời lên
Không ai hỏi
Có muốn cháy hết mình hay không
Vẫn cứ rực rỡ…
Như một trò chơi đã được định sẵn
Từ thuở đất trời còn chưa biết buồn
Người ta cầu nguyện
Cho nắng ấm
Cho mùa màng
Cho ánh sáng cứu rỗi linh hồn
Tay cày đất
Mắt hướng trời
Tin rằng
Ánh sáng là điều thiêng liêng nhất
Nhưng khi tôi đến…
Tất cả lại quay lưng
Bản năng thôi…
Họ chạy
Tìm bóng râm
Như chạy trốn chính niềm tin của mình
Họ nói:
“Ta sống nhờ bóng tối…”
Còn mặt trời…
Chỉ cười
Vì biết làm gì hơn
Ngoài việc… toả sáng
Đó là số phận
Đã được viết
Ngay từ buổi đầu của thời gian
Rồi giông gió kéo về…
Âm ỉ
Như những điều không nói
Người ta vội mở dù
Như thể trách nắng
Đã quá vô tình
Nhưng đâu ai nhớ…
Đêm cũng có quyền ngự trị
Nàng đêm
Đẹp đến mức
Tự làm mình say đắm
Rồi nhỏ từng giọt ảo ảnh
Vào lòng người
Mặt trời thấy hết…
Thấy cả đoạn kết
Đang dần gõ cửa
Anh chỉ lặng lẽ nói:
“Đến lúc rồi…”
Một hành trình khép lại
Để nghỉ ngơi
Trong nơi trú ẩn vô hình của đêm
Và sáng mai…
Lại một mặt trời khác
Tiếp tục cháy
Dù chẳng ai hỏi
Có muốn hay không…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.