Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 08/01/2025 13:43

Chiều tà, ngồi ké gánh hàng rong,
Một ông cụ, còng lưng, đứng nhìn.
Lặng thinh, chẳng nói một lời,
Dáng ông, đau khổ theo từng bước chân:
Khuyết chân, tóc bạc, nếp nhăn đầy vết sầu.

Ông nay, trạc tuổi bảy mươi,
Neo đơn, không nơi nương tựa,
Ngày ngày, vé số là bạn thân,
Dẫu bao khó khăn, vẫn nở nụ cười hiền.

Người may mắn, có nhà, có cửa,
Riêng ông, chỉ có trời xanh bát ngát.
Một manh chiếu rách, một bầu trời sao,
Nhìn ông, lòng tôi nghẹn ngào.
Một đời, một kiếp con người,
Chưa bao giờ thôi lặng lẽ mưa rơi.

Hỡi ông ơi, ông có gì trong dạ?
Vội trong túi, vài trăm bạc lẻ.
“Con gửi ông, tạm đỡ đói lòng,”
Ông cười nhẹ, “Cảm ơn anh…!”

Đời người, có bao nhiêu mảnh đời bất hạnh,
Người sẻ chia, người đỡ thương đau.
Dẫu khó khăn, vẫn có những tấm lòng,
Một chút yêu thương, xoa dịu nỗi đời nghèo.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 01/4/2014.