Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 28/02/2025 10:56
Tôi lê bước tìm em, em đâu thấy,
Những vết thương trong lòng càng thêm sâu,
Bước chân tôi mỏi mòn trên nẻo vắng,
Ôi, lệ sầu rơi, ôi, buồn thầm thấu.
Tôi đi tìm em trong bóng đêm ấy,
Lời tình xưa mờ dần, quặn đau đôi môi,
Cuộc tình cũ, như cánh hoa đã tàn,
Em có còn nhớ những giấc mộng tôi?
Kéo lại chi những gì đã mất,
Mà trái tim tôi đã chết theo dòng thời gian.
Niềm tiếc nuối làm gì giữa bể khổ,
Mộng tàn, tôi lặng lẽ giữa nỗi oan.
Ngoài kia trời đã buồn lắm rồi,
Vắng lặng như chính nỗi cô đơn của tôi,
Mưa rơi, lạnh lẽo thấm từng kẽ tóc,
Còn gì ngoài nỗi đau trĩu nặng trong tim?
Nhớ ngày bên em, lòng như sóng vỗ,
Vậy mà giờ đây, xa xôi đến thế sao?
Xa rồi, em ơi, xa rồi, tội lắm,
Chỉ còn bóng tối, hôn lên ngực tôi.
Đêm đen, tôi bước, dưới ngàn sao lẻ,
Đường về xưa, giờ chỉ là cõi mờ.
Đêm nay, tôi lạc, lạc mãi trong ký ức,
Ôi, kiếp nhân gian sao cứ mãi đơn côi?
Đêm nào tôi dìu em qua ngõ vắng,
Đôi ta cùng bước dưới ánh trăng ngà.
Nhưng đêm nay, một mình tôi lạc bước,
Ánh sáng tắt lịm, tôi chìm trong nỗi nhớ.
Thương cho kiếp người, lạc lối giữa cõi hư vô,
Nỗi buồn như cơn gió, cuốn tôi đi mãi.
Bước chân tìm em không sao chạm tới,
Chỉ có tiếng gọi vọng về từ hư không.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.