Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 28/01/2026 19:04
Một chiều xuân, em về ngang bến nhỏ,
Nắng đổ vàng như lụa trải ven sông.
Đò lặng lẽ đợi em bên bờ nhớ,
Nước cũng mềm… khi thấy dáng em trong.
Tay trong tay, mình đi chậm thôi nhé,
Sợ con nước ghen… trôi mất duyên đầu.
Khúc xuân tình em khe khẽ hát khẽ,
Nghe tim anh… ngọt lịm đến tan sâu.
Một chiều xuân, em ôm nhành tím biếc,
Gió chạm vai cho mái tóc nghiêng nghiêng.
Môi hé nắng, mắt cười như mật ngọt,
Xuân chạm vào… là cả cõi mê miên.
Miền Tây đó, xuân về không vội vã,
Gió cũng tình như tiếng gọi người thương.
Áo tím em bay mềm theo con nước,
Buộc đời anh… neo lại một phương hương.
Xuân về… xuân về… màu áo tím em tôi,
Như lục bình trôi chậm giữa say mê.
Xuân về… xuân về… sắc tím chung đôi,
Dệt yêu thương… bằng sợi nhớ đê mê.
Xuân về… xuân về… màu mắt biếc em tôi,
Nhìn một lần là tim anh tan chảy.
Xuân về… xuân về… tim bỗng bồi hồi,
Biết từ đây… chẳng thoát nổi mê say.
Một chiều xuân, đò sang bên bến lạ,
Em đứng chờ cho nước lặng đôi bờ.
Dừa nghiêng bóng, gió ru câu hò cũ,
Hoa bướm nào… cũng đứng lại làm thơ.
Xuân rồi sẽ qua như bao con nước,
Nhưng tình mình xin đừng giống dòng trôi.
Qua mùa xuân… ta tính chuyện trăm năm,
Cắm mái chèo… giữ hạnh phúc một đời.
Xuân tươi thắm – xuân tình – xuân đôi lứa,
Giữa nhân gian đầy vội vã, xa xôi.
Chỉ cần nắm tay nhau qua bến cũ,
Là xuân này… ở lại mãi trong tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.