Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 05/05/2025 19:45
Có hạt đường trong mắt
Ly cà phê nghiêng chiều
Ngọt ngào pha nhan sắc
Môi ai thơm rất nhiều.
Tóc em như cơn gió
Ngang qua một thời xanh
Anh ngồi nghe tim gõ
Chậm từng nhịp mong manh.
Người về trong hương nắng
Bỏ lại một hàng cây
Giọng cười rơi khe khẽ
Như câu hát hao gầy.
Tình mình như khúc hát
Ru suốt những sớm mai
Dẫu mai người xa khuất
Môi em còn ở lại.
Mắt em là hạt sương
Vỡ tan vào chiều muộn
Tay anh thành mùa thương
Giữ hoài điều chưa muốn.
Bên thềm chiều lặng thinh
Lá rơi về phía nhớ
Tình mình như cánh chim
Bay hoài trong duyên nợ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.