Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 25/09/2025 10:52
There are melodies so sweet,
yet they bow before your gentle smile.
I gather all my wandering days,
to keep only your shadow in my heart.
Remembering — forgetting,
forgetting — remembering...
O tender one, you are my breath,
my morning light, my shelter of peace.
I remember from misty skies,
through weary suns and faded years.
I remember from deserted alleys,
till the very end of longing… your name appears.
You are my present — the sweetness I hold,
you are my forever — my vow untold.
Pillow to pillow, through storms and trials,
still warm remains this vow: I only have you.
If there’s another life, let us meet again,
like rivers to the sea, like moonlight to the wind.
Though the world may change its countless songs,
I will still call you — my faithful love, my last.
Now… and forever,
every melody surrenders to your smile.
This heart, though weathered by time,
remains devoted —
only for you,
forever.
Có những giai điệu ngọt ngào,
cũng phải nghiêng mình trước nụ cười dịu dàng của em.
Anh gom góp cả những ngày phiêu bạt,
chỉ để giữ bóng hình em trong tim mình.
Nhớ – rồi quên,
quên – rồi lại nhớ…
Ôi người dịu hiền, em là hơi thở,
là ánh bình minh, là chốn bình yên của anh.
Anh nhớ, từ những vòm trời mờ sương,
qua những vầng dương mệt mỏi, những tháng năm úa tàn.
Anh nhớ, từ những con ngõ vắng lặng,
cho đến tận cùng nỗi nhớ… hiện lên tên em.
Em là hiện tại – ngọt ngào anh nắm giữ,
em là vĩnh hằng – lời thề chưa nói thành.
Gối kề gối, qua bao giông bão,
lời thề vẫn ấm nồng: anh chỉ có em.
Nếu còn một kiếp sau, xin lại gặp nhau,
như sông tìm biển, như trăng gửi gió.
Dẫu thế gian đổi thay muôn khúc hát,
anh vẫn gọi em – tình yêu thuỷ chung, cuối cùng.
Bây giờ… và mãi mãi,
mọi giai điệu đều nghiêng mình trước nụ cười em.
Trái tim này, dẫu phong sương cùng năm tháng,
vẫn trọn một niềm thuỷ chung –
chỉ cho em,
mãi mãi.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 25/09/2025 10:52
Có những giai điệu ngọt ngào,
vẫn thua một nụ cười em buông lơi chiều vắng.
Anh gom cả đời mình – lận đận,
chỉ để giữ trong tim… bóng dáng người thương.
Nhớ — quên, quên — nhớ,
anh vụng dại dở dang.
Người ngoan ơi, em là hơi thở,
là sớm mai, là bóng mát bình an.
Anh nhớ từ sương khói mênh mang,
nhớ qua nắng gió bạc màu năm tháng.
Anh nhớ từ ngõ hoang tàn,
tận cùng thương nhớ… cũng thành tên em.
Em là hiện tại – ngọt ngào anh có,
em là mãi mãi – suốt kiếp trọn đời.
Đầu ấp tay kề, qua bao bão tố,
vẫn ấm một lời: “Anh chỉ có em thôi.”
Nếu có kiếp sau, xin còn bên nhau,
như sông với biển, như trăng với gió.
Dẫu đời đổi thay muôn ngàn câu hò,
anh vẫn gọi em — vợ hiền, tình cuối.
Hiện tại… và mãi mãi,
dẫu giai điệu nào cũng ngã mình trước nụ cười em.
Trái tim này, dẫu phôi pha tháng ngày,
cũng nguyện da diết — chỉ vì em,
mãi mãi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.