Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 18/02/2025 22:16
Giữa mênh mông sóng vỗ, sương mù tan loãng,
Tôi lướt qua dòng đầm, vạt nước u hoài,
Cánh sen hồng nở vương lên từng hơi thở,
Như nỗi nhớ ai, dịu dàng mà thăm thẳm.
Ánh trăng như vệt máu, chưa tan, chưa vội,
Hương trà thấm vào da thịt, ngọt ngào như lời ru,
Sợi gió lướt qua, tiếng thì thầm chưa vỡ,
Vuốt ve lòng tôi, khẽ chạm một cõi mơ.
Bóng người lặng lẽ, in trên mặt nước gợn,
Sen ôm giọt sương, ướt đẫm bóng đêm,
Hương trà rơi rụng, như tiếng khóc trong gió,
Đợi bình minh lên, đợi thời gian quay về.
Tôi trở về giữa đất trời lặng câm,
Như chiếc bóng cũ, vương vấn những nỗi niềm,
Nhớ ông, dáng xưa, nụ cười chưa phai,
Bà, người có nụ cười vĩnh viễn không tàn.
Mùa hoa qua nhanh, như ánh chớp vỡ,
Chén trà nguội lạnh, hương vẫn còn lay,
Nhưng sen đã tắt, hương thơm đã bay,
Chỉ còn khoảng trời non xanh lặng thầm.
Từng sợi trà quằn quại trong nỗi cô đơn,
Tôi tìm về giữa những cơn mơ ngắt quãng,
Hương chênh chao, như một làn gió nhẹ,
Đưa tôi về nơi hư vô, tỉnh giấc mộng mê.
Lời hát đêm khuya, lời thổn thức trong lòng,
Cánh sen kia lặng im, chờ đợi giấc mơ xa,
Đời này như khói, như sương, mơ hồ,
Nhưng trong tâm hồn tôi, tình yêu ấy vĩnh hằng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.