Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 22/10/2025 09:47
Có những sớm mưa rơi ngoài ngõ,
Con ngồi im, nghe tiếng thở trong lòng.
Mẹ khẽ đến, bàn tay chạm gió,
Nụ cười hiền như nắng vỡ bên sông.
Người đời nói: “Khó lắm… đừng mong,”
Mẹ chỉ cười, gió bay qua mái tóc.
Ánh mắt mẹ như mùa trăng ngọt giọng,
Ru tim con thôi lạc giữa dòng đời.
Rồi con lớn, mang nụ cười rong chơi,
Giữa phố thị, vẫn nghe lòng mẹ gọi.
Mỗi khi con vui, trời như thôi mỏi,
Cả thế gian cũng hoá dịu dàng thêm.
Mưa vẫn rơi, qua mùa nhớ êm đềm,
Con vẫn ngồi, nghe bình yên gõ cửa.
Mẹ trong con – như miền thương xưa cũ,
Mỗi nụ cười… là phép nhiệm mầu thương yêu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.