Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 21:32
Chiều buông xuống bến sông buồn lặng lẽ
con nước xuôi… chở hết mấy niềm đau
gió miền Tây thổi qua hàng dừa khẽ
nghe lòng mình… rơi xuống tận chiêm bao…
Anh ngồi đó giữa mênh mông trời nước
nhấp ngụm đời… đắng tựa khói cà phê
nghe câu hát ai ru từ kiếp trước
mà hồn mình… lạc lối giữa u mê…
Có những giấc mộng tàn như lá rụng
chưa kịp xanh… đã úa giữa tay người
có yêu thương… chưa kịp thành câu chúc
đã tan rồi… như bọt sóng ngoài khơi…
Đời như chuyến đò ngang không bến đợi
người qua rồi… còn lại bóng hoàng hôn
ai giữ được… một lời yêu chưa nói
khi vô thường… khẽ chạm phía linh hồn…
Anh gom hết những buồn vui lạc lối
bỏ vào tim… như giữ một mùa mưa
để đêm xuống… nghe lòng mình tự hỏi
ta là ai… giữa nhân thế hơn thua…
Có khi tỉnh… mà như người say giấc
có khi cười… mà nước mắt rơi trong
nhân gian đó… mấy ai không lạc bước
giữa cuộc đời… chật chội những long đong…
Em có thấy dòng sông kia vẫn chảy
dẫu bao đời… dâu bể hoá phù vân
anh có khác… chỉ là người ở lại
giữa tàn mộng… gọi tên một chữ “nhân”…
Nếu mai mốt… mình không còn gặp nữa
xin giữ dùm… một ánh mắt hôm nay
để khi nhớ… giữa muôn trùng bão gió
vẫn còn nhau… trong một thoáng heo may…
Tàn mộng đó… không phải là kết thúc
chỉ là lời… thức tỉnh giữa mê si
ai đi qua… cũng một lần bật khóc
rồi mỉm cười… học cách để mà đi…
Chiều miền Tây… mưa giăng như khói nhạt
con đò xưa… vẫn đợi khách sang ngang
anh với đời… chỉ là người ghé tạm
uống giọt buồn… rồi trả lại nhân gian…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.