Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 29/04/2025 10:52, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 29/04/2025 10:53

Ngắm mây trời, lòng em thầm thổn thức,
Thương một người thương trọn cả đời em.
Dẫu duyên kiếp chẳng kịp nên câu thề,
Tình vẫn đượm như bến sông không cạn…

Anh là người em gửi cả mùa thương,
Không ràng buộc mà tim em rưng rức.
Chẳng thể gọi tên giữa bao người lặng lẽ,
Nhưng đời em… đã lỡ khắc hình anh.

Đôi chân em, nhiều lần lạc về quá khứ,
Dấu yêu xưa như tiếng vọng đồng chiều.
Hoa chẳng tàn… nếu còn in trên giấy,
Tình chẳng tan… khi vẫn sống trong tim.

Em nợ anh chữ “thương” ngàn kiếp trước,
Trả kiếp này… nước mắt hoá sông trôi.
Từng trang nhật ký rơi dòng lệ muộn,
Viết tên người giữa những đêm không nguôi.

Đời em tựa khúc ca buồn vọng cổ,
Trầm lắng ngân trong gió bãi sông quê.
Có một người đã qua như cơn gió,
Mà hồn em… mãi gọi giữa đêm khuya.

Nếu một mai không còn nhau hiện hữu,
Xin giữ hoài… hai chữ Nhớ – Thương.
Cảm ơn anh, người từng là chốn tựa,
Khi em chênh vênh giữa đoạn đường buồn.

Có thể giờ anh đang bên hạnh phúc,
Còn em thôi gom nhặt chút dư hương.
Gói vào tim, hai chữ không thành tiếng:
Một người thương, một kiếp mãi còn vương…


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 29/4/2025.