Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 27/08/2025 16:45

Trong góc nhỏ dịu êm
Giữa phố phường rộn rã,
Màu tím rơi mềm như giọt hoàng hôn
Ôm ấp sắc trắng tinh khôi –
như khởi nguyên một kiếp người trong trẻo.


Anh đến –
Thoáng chốc tưởng tình cờ, mà như duyên số
Ngày hội tím và trắng
Như khúc dạo đầu vũ trụ gửi trao…
Em ơi,
Sao mà vi diệu đến thế!

Anh mừng em,
Mừng nụ hoa vừa khai nở trong sắc tím thuỷ chung,
Mừng lời thề xuân thì
Khẽ cài vào tim đôi lứa,
Trao nhau một nụ tình
Ngát hương đời thường
Mà thẳm sâu – vĩnh hằng bất diệt.

Em hỡi!
Hãy cùng anh bước vào góc tím ấy –
Nơi bàn tay tìm được hơi ấm,
Nơi lời ca hoà nhịp trái tim đê mê,
Dẫu vị cay đắng muôn đời vẫn còn đâu đó,
Vẫn hoá mật ngọt
Khi ta soi mình trong mắt nhau.

Anh dìu em đi trên phố thị,
Say khướt men tình
Bên dòng kênh Hoàng Sa,
Ngửa mặt hứng từng vì sao rơi
Giữa Sài Gòn rộn rã,
Mà ta tìm thấy một khoảng lặng –
tuyệt vời,
Để trở về chính mình.

Ôi góc nhỏ ấy –
Thơm ngát hương cà phê
Nồng nàn sắc tím đợi chờ,
Nơi từng đôi nhân tình soi bóng nhau trong ly trà sữa
Rồi lạc vào điệu nhạc,
Quyện hồn vào nhau,
Trao ánh nhìn rực rỡ
Như cánh hoa đời
Ngập tràn ánh sáng.

Tím – là nỗi nhớ, là thuỷ chung không phai.
Trắng – là tinh khôi, là khởi nguyên của mọi yêu thương.
Trong nhịp sống vội vàng,
Chỉ cần một góc nhỏ như thế
Để ngồi lại với trái tim mình.

Và tình yêu –
Chẳng ở đâu xa,
Nó trú ngụ trong ánh mắt em,
Trong bàn tay anh,
Trong khoảnh khắc ta cùng lặng im mà thấu hiểu.

Góc tím ấy –
Dẫu chỉ là một quán nhỏ giữa Sài Gòn,
Nhưng đã hoá thành vĩnh cửu
Trong ký ức đôi ta.


Sài Gòn – Việt Nam, 23:35’ đêm 13/12/2016.
Thơ – là tiếng vọng của trái tim trong khoảng lặng.
Tình yêu – là sắc tím thuỷ chung hoà cùng trắng tinh khôi,
để giữa vô thường nhân thế,
con người vẫn tìm thấy mình trong ánh mắt của nhau.
Và khi thơ ngân thành nhạc,
mọi biên giới đều tan biến,
chỉ còn lại tình yêu – không cùng, không tận.