Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 20/10/2025 07:41

Em trở mùa rồi anh,
gió buồn ru dưới hiên xanh rêu mốc,
thời hoa xuân tàn phai, hạ cháy, đông sang…
nàng sương trốn giữa phiến lá thu vàng,
nhấm nháp giấc mơ em – nơi anh chờ ươm hạt.

Đông tỉnh dậy trên chiếc gối cũ,
em vá lại linh hồn bằng sợi tóc hôm qua.
Ngón tay thừa thãi níu nhau như cỏ,
mưa đi qua… để lại dăm vệt nhớ nhoà.

Phố thay áo mới,
suối nguồn khô cạn lời ca,
đôi tình lang thang – đi tìm chút hương xưa bỏ quên giữa hạ.
Hoài mong, hoài nhớ chẳng đặng thoả khát thèm,
tình tan chảy, ướt cả gối trăng đêm.

Còn em – mặc lại khoảng trời sờn vai áo,
có lẽ nào... xa mãi, chẳng về?
Mình ên lặng lẽ bến tình đông xuân,
gió vẫn hát những câu vô ngôn lặng lẽ.

Tất cả đều hoá thân,
chỉ riêng em – còn lại,
gom cả bầu trời vào chiếc cốc nhỏ xinh.
Chờ anh, chỉ mình ên khắc khoải,
nghe hoài niệm gọi tên – rưng rưng…

Chờ em –
đôi tình neo dưới bến trăng,
nghe sông thở dài, nghe tim ngân khẽ nhịp.
Em trở mùa rồi anh –
mà hồn anh còn lạc trong câu hát cũ...


Rạch Dừa, Tp. HCM, Việt Nam, 21:15’ ngày 21/8/2025
(Viết trong khoảng lặng hoang sương của một khúc niệm xưa)