Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 31/08/2025 14:06
Anh không gọi em là mùa xuân,
Vì mai vàng có nở cũng tàn trong hư ảo.
Xuân tựa giấc mơ mỏng manh, vội vã,
Như mối tình thoảng qua đầu ngón tay.
Anh không gọi em là mùa hạ,
Dẫu phượng đỏ cháy trời khát khao thương nhớ.
Tiếng ve sầu ru hồn chiều vỡ,
Nghe nhức nhối khúc biệt ly âm thầm.
Anh không gọi em là mùa thu,
Dẫu cúc vàng vương tóc em hiền dịu.
Thu mang dáng thi nhân trầm mặc,
Gom lá rơi vào những vần thơ u sầu.
Anh không gọi em là mùa đông,
Dẫu tuyết trắng phủ trời trong hoang lạnh.
Đông buốt giá làm tim người xa vắng,
Vỡ tan ngày anh chẳng có em.
Anh gọi em – chỉ em thôi,
Giữa dâu bể vẫn xanh màu dịu ngọt.
Giấc mơ nhỏ trong tay anh là thật,
Yêu em suốt bốn mùa – đến nghìn năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.