Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 16/01/2025 22:25
Khờ dại chi em phải dỗ,
Bến đợi chờ em, từng bước nhón.
Áo mây bay theo gió lộng,
Tình yêu trao, em đón, em mong.
Trang thơ dở, hồn chưa trọn,
Nước mắt thắm, ướt nỗi lòng.
Em nhận tình, nhẹ như lá,
Chạm khẽ thôi, mà sao đắm đuối.
Bây giờ, chợt không nỡ buông,
Tình thương khắc khoải trong tim.
Khép lại đi, em, giấc mộng ấy,
Tương tư mi, vương buồn, miên man.
Dẫu mai này, trời xa thẳm,
Không hẹn ước, vẫn nhớ nhau.
Vần thơ này, còn dang dở,
Vì tình yêu ta chưa nói hết,
Chỉ một ánh nhìn, đong đầy cả đời.
Tình này, nặng hơn bao nhiêu nỗi nhớ,
Thì em à, chẳng cần lời nói,
Cứ để đó, một trái tim… khờ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.