Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:40

Có những buổi chiều
không cần hoàng hôn cũng đủ buồn…
chỉ một ánh nhìn của em
đã khiến thời gian chậm lại
như thể thế gian này
đang học cách… lắng nghe im lặng.

Em ngồi đó—
dịu dàng như một lời kinh không chữ,
nơi mọi xao động của đời
tự khép mình lại
trước một vẻ đẹp
không cần được gọi tên.

Mái tóc em buông—
đêm nghiêng xuống bờ vai nhỏ,
từng sợi chạm vào khoảng trống
trong anh
như những câu thơ chưa kịp viết
đã kịp làm lòng người thổn thức…

Anh không gọi em là nỗi nhớ—
vì nỗi nhớ rồi sẽ phai…
Còn em—
là phần ánh sáng ở lại
sau khi mọi điều đã rời xa.

Chỉ một lần lạc vào ánh mắt ấy,
người ta sẽ hiểu—
bình yên không phải là nơi không có bão giông,
mà là nơi
trái tim không còn cần phải chống đỡ.

Em—
dạ hương nở giữa đêm sâu,
không vì ai ngắm nhìn,
chỉ vì chính mình
đã đủ đầy hương sắc…

Và anh—
kẻ lữ hành đi qua đời bằng những vết nứt,
bỗng dừng lại…
chỉ để học cách lắng nghe
một đoá hoa
nở trong im lặng.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh — ngày 12/3/2026.
(Viết trong khoảng lặng—
khi mưa khuya thì thầm trên phố,
từng giọt rơi không chỉ ướt lối đi
mà chạm vào những miền ký ức
chưa kịp gọi tên…)