Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 03/01/2025 16:33, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 03/01/2025 16:46

Tan trường vương mái tóc ai,
Ngẩn ngơ ngơ ngẩn làm ai ra về.
Áo dài trắng, em lướt qua sân trường,
Mưa nhẹ rơi, mái tóc dầm sương.

Bước em nhanh, mà lòng anh đứng lại,
Xe đạp lăn bánh, nước mưa vương vãi.
Thương em lắm, lòng anh cứ lo,
Có mưa lạnh rồi, sao em chẳng lo.

Ấy ơi, anh ngồi đây đợi em,
Mưa giăng đầy, mà lòng chẳng buồn.
Tình này như lúa chín ngoài đồng,
Em là mùa yêu, ngọt ngào như đường phèn.

Trường Trần Nguyên Hãn, nơi ta gặp nhau,
Lớp học ấy, là kỷ niệm ngọt ngào.
Dù mưa hay nắng, anh vẫn luôn đợi,
Chờ em dưới sân, chờ em qua cổng trường.

Anh là thằng trai miền Đông chất phác,
Nói yêu em mà ngập ngừng chẳng dám.
Nhưng nhìn em đạp xe qua cơn mưa,
Lòng anh xao xuyến, tựa sóng vỗ bờ.

Mỗi lần em cười, trời như ngừng trôi,
Nụ cười ấy ngọt ngào hơn mía ngọt.
Dù mưa có rơi, gió có lùa qua,
Tình yêu mình như ruộng lúa ngập tràn nước.

Em ơi, mưa thì mưa, anh vẫn đợi,
Mong một ngày em hiểu lòng anh.
Áo dài trắng, tóc dài bay trong gió,
Anh sẽ mãi thương em, dù ngày sau ra sao.

Chân tình này như mảnh đất quê,
Dù có mưa, dù có nắng, vẫn vững bền.
Em là bạn, là người anh thương,
Là tri kỷ, là tình yêu ngọt ngào chẳng quên.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 20/4/1993.