Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 08/02/2025 20:54
Dưới ánh trăng vằng vặc, em là ngọc ngà,
Nét đẹp em – châu báu, bút vẽ chẳng thèm,
Dù nghìn vạn năm, bút mực không thể chạm tới,
Chỉ mong vẽ được dáng em trong giấc mơ rụng xuống.
Bức hoạ trăng thêu bằng ánh sáng ngọt ngào,
Dưới vầng trời, đèn lấp lánh trong đêm tĩnh lặng,
Em – tuyệt tác sen hồng, ngát hương trinh bạch,
Nở giữa lòng ao, như giai điệu dịu êm từ thềm xưa.
Quân tử vô danh, thi nhân và nhạc sỹ,
Tâm hồn gửi gắm trong từng nốt nhạc xuân thì,
Ao ước ngàn năm, tình yêu đắm say không lời,
Hồn chàng khát khao, mãi tìm em trong từng giấc mơ.
Tình yêu ấy như dòng sông chảy vĩnh viễn,
Nước mênh mang nhưng không bao giờ cạn,
Em – ánh trăng xa, ngọt ngào mà đau đớn,
Quân tử chỉ biết thầm yêu, mà chẳng thể nói nên lời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.