Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 14/10/2025 15:02
The afternoon in Da Lat leans through mist,
The city’s hair curls soft in silver rain.
A distant slope still carries someone’s shadow,
June trembles — and hearts fall again.
You sit alone — the coffee drips so slow,
Your soul breaks gently with the dying hue.
Each drop dissolves — as dreams dissolve in sorrow,
A fleeting love — turns smoke, and bids adieu.
Do you still know — how sad this evening feels?
The wind gets lost in echoes of our past.
I gather rain from eyes of lonely streets,
And stir it in my cup — for love that couldn’t last.
I smell the mist — mixed with your faded hair,
I hear time shatter into empty air.
Da Lat’s dusk — a whisper, soft and long,
A soul misplaced — beneath the rain’s old song.
Chiều ở Đà Lạt khẽ nghiêng mình trong làn sương,
Mái tóc của phố uốn cong mềm dưới những giọt mưa bạc.
Nơi xa kia, con dốc vẫn cõng bóng ai về muộn,
Tháng sáu run rẩy — và những nhịp tim lại rơi.
Anh ngồi đó — ly cà phê nhỏ từng giọt thật chậm,
Nghe tâm hồn mình vỡ vụn giữa ánh hoàng hôn sắp tắt.
Mỗi giọt rơi tan — như giấc mộng tan trong nỗi buồn,
Một thoáng yêu thôi — đã hoá khói, bay đi trong cô đơn.
Em có còn biết — chiều nay buồn đến thế nào không?
Cơn gió lạc giữa miền thương nhớ của hai ta.
Anh gom hết những giọt mưa trong mắt phố,
Rồi khuấy cùng ly cà phê — cho đắng thêm vị tình xa.
Anh nghe mùi sương lẫn trong hương tóc cũ,
Nghe thời gian vỡ vụn giữa khoảng không trống rỗng.
Chiều Đà Lạt — mơ hồ như tiếng gọi xa xăm,
Một kiếp người — trót lạc mất giữa cơn mưa chờ mong.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 14/10/2025 15:02
Chiều Đà Lạt nghiêng vai trong sương khói
Mái tóc phố cong mềm giọt mưa trôi
Dốc mù xa, cõng bóng ai về muộn
Tháng sáu buồn, run nhẹ nhịp tim rơi.
Anh ngồi đó – ly cà phê chậm giọt
Nghe hồn mình vỡ vụn giữa hoàng hôn
Giọt tan lịm như đời tan giữa mộng
Một thoáng yêu – rồi hoá khói cô đơn.
Em có biết… chiều nay buồn như thể
Gió lạc miền thương nhớ của hai ta
Anh gom hết giọt mưa trong mắt phố
Pha cùng cà phê – đắng ngọt tình xa.
Nghe mùi sương hoà trong hương tóc cũ
Nghe thời gian vỡ nát giữa hư không
Chiều Đà Lạt – mơ hồ như tiếng gọi
Một kiếp người, trót lạc giữa mưa mong.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.