Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình không biên giới
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/09/2025 13:51
Chỉ rằng... anh yêu em,
Từ thuở trăng non nghiêng dáng khóm trúc,
Từ buổi gió đưa mây về mịt mù phương nào,
Đôi mắt nâu như giọt mật ngọt trao,
Vương trong mắt anh nỗi sầu trầm lắng...
Chỉ rằng... em yêu anh,
Chẳng một phút nào đắn đo nghĩ ngợi,
Giọt lệ dài rơi trốn dưới vành mi,
Thấm vào môi hồng,
Mặn đắng hồn anh...
Chỉ rằng... duyên ta như nước xuôi dòng,
Đem thương nhớ neo vào tim bé nhỏ,
Để đêm dài bến cũ buồn giăng gió,
Oằn nặng kiếp đời, ai hiểu vì đâu...
Anh ơi, anh ơi... xin đừng hỏi vì sao,
Vì sao hoa phượng đỏ nở giữa mùa thu lặng,
Vì sao nắng chẳng về trên mắt em hiu quạnh,
Chỉ nghe lòng run rẩy gọi tên nhau...
Em ước chi ngày nối ngày,
Đếm giọt nhớ, gom thương hoài,
Nhìn trăng gầy soi dòng nước,
Thấy dáng ai về trong mơ...
Chỉ rằng... tháng năm vội vã,
Trái tim anh vẫn hoá cơn mê,
Gột bao sầu rơi giữa bốn bề,
Nghe tiếng em như lời kinh dịu mát...
Này em yêu hỡi... có hay không?
Đời là giấc mộng dài,
Có lúc nắng tàn, có khi trăng lịm,
Mà tình mình như nhánh lục bình trôi,
Vẫn tìm bến đỗ, ghé vào tim nhau...
Dù bão tố, dẫu ngày mai xa cách,
Chỉ rằng yêu vẫn cháy đỏ trong tim,
Cuối con đường, bàn tay sẽ kiếm tìm,
Gặt trái ngọt, hong khô bao thương nhớ...
Mỗi sớm mai, anh hôn màu xuân em,
Cho trời đất hoá men tình mật ngọt,
Để từng khắc, từng giây, từng hơi thở,
Chỉ rằng... đời này anh yêu em!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.