Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 17:00
No wind, no rain — yet a storm begins to rise,
Whirlwinds rage, as dark clouds veil the skies.
Each cry resounds, tearing through the night,
Do you still hate me, when all breaks out of sight?
Then the storm fades — and light returns so clear,
Like your smile, so tender after anger’s sear.
Peace drifts back, as if in a gentle dream,
Yet deep in my heart, sorrow flows — a silent stream.
Không gió, không mưa, mà bão nổi lên trong lòng,
Cuồng phong gào thét, mây đen phủ kín bầu trời.
Mỗi tiếng thét vang vọng, xé toang màn đêm,
Phải chăng em hận anh, khi mọi điều tan vỡ, chẳng còn nguyên vẹn?
Rồi cơn bão qua đi, ánh sáng bỗng hiện ra,
Như nụ cười em, dịu dàng sau giông tố.
Bình yên trở lại, như giấc mơ ngọt ngào,
Nhưng trong tim anh, nỗi buồn vẫn đọng lại – chẳng thể nào quên.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 24/10/2025 17:00
Không gió, không mưa, mà bão dậy trong lòng,
Cuồng phong nổi, mây đen giăng kín lối.
Tiếng thét xé tan màn đêm im vắng,
Em có hận anh không — khi tất cả vỡ tan, chẳng còn nguyên vẹn nữa?
Rồi bão qua đi, ánh sáng bỗng dịu dàng,
Như nụ cười em, sau giông giận phai tàn.
Bình yên trở lại, như giấc mơ ngọt ngủ,
Nhưng trong tim anh — nỗi buồn vẫn âm thầm, chẳng thể phai quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.