Không gió, không mưa, mà bão dậy trong lòng,
Cuồng phong nổi, mây đen giăng kín lối.
Tiếng thét xé tan màn đêm im vắng,
Em có hận anh không — khi tất cả vỡ tan, chẳng còn nguyên vẹn nữa?

Rồi bão qua đi, ánh sáng bỗng dịu dàng,
Như nụ cười em, sau giông giận phai tàn.
Bình yên trở lại, như giấc mơ ngọt ngủ,
Nhưng trong tim anh — nỗi buồn vẫn âm thầm, chẳng thể phai quên.


Vũng Tàu, Việt Nam ngày 30/11/2013.