Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 15:32
Rồi có thể ngày mai… phố thôi mưa,
Những con hẻm hong mình qua mùa cũ,
Ly cà phê sớm thơm mùi ký ức ngủ,
Anh ngồi yên… nghe phố thở ban trưa.
Rồi có thể ngày mai… mình bớt đau,
Dòng xe cuộn như đời không bến đỗ,
Ta tập buông những điều từng níu giữ,
Để lòng mình… nhẹ như một vì sao.
Rồi có thể… một ngày thôi thức khuya,
Không còn hát với nỗi buồn thân thuộc,
Những tình khúc xưa lặng im trong ngực,
Phố lên đèn… mà mắt cũng thôi khuya.
Rồi có thể ngày mai… vẫn như xưa,
Vẫn ồn ã, vẫn bon chen, vội vã,
Nhưng ta biết thương điều chi rất nhỏ —
Một nụ cười… cũng đủ ấm cơn mưa.
Anh lớn lên từ miền phố ấy,
Nơi ánh đèn thay những ánh sao xa,
Nơi hạnh phúc đôi khi vừa kịp chạm,
Đã tan rồi… như một thoáng sương qua.
Có thể lắm… ngày mai chưa kịp tới,
Ta đã qua bao dâu bể đoạn trường,
Nên hôm nay xin dừng chân rất khẽ,
Giữa phố đông… mà giữ một con đường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.