Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 17/09/2025 18:28
Có một người đàn bà đi ngang kiếp tôi,
Đôi mắt như dòng sông phù sa chảy ngược.
Ngọt ngào đó – rồi chát đắng trên môi,
Tôi ngẩn ngơ… say cả đời mộng ước.
Có một người đàn bà, trời ơi quá hỗn xược!
Tiếng cười như gió lộng bờ đê.
Tưởng tình là bến đợi tôi quay về,
Ai ngờ sầu dâng như con nước lớn.
Rạch Dừa trăng vỡ, bóng rơi xuống sông Dinh,
Người bỏ lại tôi – chiếc ghe bồng bềnh lạc lõng.
Ngao ngán thật… mà lòng đâu dám ngỏ,
Chỉ còn thương… còn nhớ… còn mong.
Có một người đàn bà đã đi qua đời tôi,
Để lại câu hỏi: tình yêu là chi rứa?
Một thoáng say – ngàn đời lỡ hứa,
Ngọt ngào mê đắm… hoá sầu rơi rơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.