Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 09/09/2025 18:49, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 09/09/2025 18:52
Vận mệnh khẽ nở như hoa sen sớm mai,
Đã se duyên cho ta gặp nhau kiếp trước,
Nếm cả ngọt ngào lẫn đau thương,
Lời ai nói, để ta thất vọng mà vẫn mơ.
Ta nghe như lời căn dặn giữa gió sông,
Khóc cạn mắt, lòng vẫn chẳng tin,
Kiếp người mong manh như tờ giấy mỏng,
Chầm chậm ta nghe tiếng tuyết rơi bên hiên.
Khép mắt lại, tưởng sẽ ngừng,
Nhưng tuyết vẫn rơi, vẫn rơi không ngừng,
Người không cách nào gần gũi,
Không phải vì bạc tình, chỉ vì mê cảnh ngoài song cửa.
Ta lắng nghe, từng tiếng thì thầm gọi tên,
Nhưng mở mắt ra, cả trời chỉ trắng vô tình,
Ai sẽ trả lại cho ta
Cảnh đẹp trọn đời, một đời dệt mộng bên nhau?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.