Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/02/2025 09:57, số lượt xem: 114

Bến đò để mặc nắng chiều gặm nhấm
những cây lục bình
chẳng cần bận tâm điểm đến
mang sự bất định xát vào nỗi đau bến đò rồi đi

Con sông oằn mình đón những khối bê tông
đâm xuyên miền kí ức
người con gái đưa đò má lúng đồng tiền
cười bằng ánh mắt
nhộn nhạo quê nghèo, thao thức triền sông
người đàn ông vẽ lên giấc mơ về đôi bờ vang tiếng trẻ
trên tay cầm đủ loại bóng bay
má lúng ngập cái ôm khao khát, vồ vập
bến đò vang tiếng hát ong đi tìm mật

Đàn kiến kiệu xác bướm chết chìm trong ánh sáng
qua bến đò hoang
thấp thoáng bóng người đàn bà chửa hoang
đi hoang
tìm lời đường mật hay tìm nụ cười của mình
dưới bóng cầu chạy theo ánh mặt trời
con đò trôi xuôi lục bình tím ngắt
về đâu
về đâu, sông ơi!

Một ngày đứa bé hỏi
- Mẹ ơi, vì sao lại có những cây cầu?
- Người mẹ trả lời: Để con đường không có điểm cuối
- Đứa bé reo lên như giải được bí mật: Vậy thì Cha sẽ không còn đi lạc nữa rồi
- Sẽ biết đường về nhà
- Sẽ biết đường về nhà
- Về nhà, về nhà…