Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đêm trống trải giấc ngủ không đèn
tỉnh táo như ly cà phê không bao giờ uống
kéo lê thời gian kéo lê nỗi buồn

Để đến với bình minh tôi hằng bước qua đêm tối
Ngọn đèn sáng không hồn
tắt đi không cần thắp lại
Còn thứ ám ảnh gì
âm ỉ mãi
khiến tôi ngày càng dửng dưng tôi

Đến một lúc
Mặc kệ ly cà phê
Mặc kệ nỗi buồn ám ảnh
Mặc kệ màn đêm
mặc kệ nắng
tôi cứ ngủ

Là khi tôi vắng tôi rồi...