Đăng bởi tôn tiền tử vào 08/07/2020 09:35
Một mình ngồi dưới bóng trăng mờ,
Tiếng cuốc xa nghe dạ ngẩn ngơ;
Ấy kiếp đỗ quyên đà mấy thuở,
Mà hồn Thục đế tự bao giờ?
Kêu sương giọng đã nên ròng rã,
Nhớ nước lòng còn vẫn tưởng mơ;
Nghĩ đến sự đời thêm đứt ruột,
Tình riêng riêng hỏi khách giang hồ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.