Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ai lên tử các thanh vân,
Hỏi thăm ả Tố chiều xuân thế nào.
Cầm âm một khúc gởi trao,
Cậy lòng dì gió đưa vào hương cung.
Oanh én véo von gọi khách,
Cỏ hoa hớn hở mừng ai.
Gió xuân hây hẩy giục đưa người,
Dễ khiến lòng tơ bối rối!
Thấp thoáng thoi oanh dệt liễu,
Thung thăng phấn bướm dồi mai.
Vũ Lăng xa diễn biết bao vời,
Khôn hỏi Đào Nguyên đâu tá.
Khôn hỏi Đào Nguyên đâu tá,
Dòng ngự câu gieo lá tình thi.
May thay một hội tương kỳ,
Đã bên tình phận lại bề phong lưu.
Câu hảo cừu đợi người thục nữ,
Năm mây phong hai chữ đồng tâm.
Đón xuân nhắn với tri âm,
Tính tình xin tỏ tiếng lòng nầy cho.
Rắp hẹn hò ngồi hoa đứng tuyết,
Lòng còn e khôn biết nói năng…
Bây giờ mượn gió cung Đằng,
Vì duyên xưa mối xích thằng lại đây.

Thơ rằng:
Từ chốn thềm cung trộm dấu hương,
Dễ xui tao khách mối sầu vương.
Gió thông gieo rắc chong đèn oán,
Trăng hạnh chênh vênh rạng bóng dương.
Nếu đã tình duyên run rủi phận,
Thì xin ân ái vẹn vuông đường.
Phong lưu đôi lứa đà ai dễ,
Bụi tục chi cho bợn loá gương.

Bợn trần chi để loá gương,
Tuyết mai là tiết liễu dương ấy tình.
Khổn hoa vừa mãn phong thanh,
Nức gương kinh các nổi danh tao đàn.
Trong tình thú hồng nhan dễ mấy,
Chốn phòng trung trộm thấy phong quang.
Xui lòng du tử thêm càng…
Biết bao giờ vẹn lửa hương ước nguyền?!
Tâm sự gởi hoa tiên một bức,
Từ chương không sánh bậc hào hoa.
Những thì ân ái thế mà…
Tài nương xin hãy xét ta chữ tình.
Bóng quế mờ mờ trước nóc,
Hơi hương hây hẩy bên thềm.
Ngón cầm dìu dặt nhẫn thâu đêm,
Văng vẳng khêu sầu dường điểm.
Cành tuyết ngoài thềm mới chớm,
Chồi hương bên cửa vừa cầm.
Vườn đào quạnh quẽ mượn ai tầm?
Mấy bức gấm phong im ỉm.
Im ỉm gấm phong mấy bức,
Điểm một ngày dằng dặc dường niên.
Để ai đưa đón cung tiên,
Xếp nghề vũ lại gác bên trướng tình.
Mây phủ vóc hình thương cẩu,
Nguyệt mờ ám ngọc vẻ ngọc thiềm.
Bóng đèn xanh thắm lọt năm đêm,
Dò dõi khắc sầu khôn điểm.
Mấy tiếng lầu hoa chợt lắng,
Vài phen ngấn mực còn cầm.
Tuyết lồng thôn lạnh biết đâu tầm?
Chín khúc sầu trường im ỉm.
Im ỉm sầu trường chín khúc,
Mượn tiêu cầm đỡ lúc tương tư.
Cầm sao thấy điệu ngẩn ngơ,
Tình ai luống để khách thơ thêm càng…!


Đây là bài thơ Phạm Thái dùng tỏ tình với Trương Quỳnh Như.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]