Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Phạm Quý Thích
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 20:43
松柏歲寒然後知,
夭桃爛熳逞花期。
休言白首無成者,
試看黃粱未熟時。
天地豈無真貴重,
聖賢固有大施為。
北窗睡起天亭午,
隱幾無言有所思。
Tùng bách tuế hàn nhiên hậu tri,
Yêu đào lạn mạn sính hoa kỳ.
Hưu ngôn bạch thủ vô thành giả,
Thí khán hoàng lương vị thục thì.
Thiên địa khởi vô chân quý trọng,
Thánh hiền cố hữu đại thi vi.
Bắc song thuỵ khởi thiên đình ngọ,
Ẩn kỷ vô ngôn hữu sở tư.
Cây tùng cây bách sau năm rét mới thấy rõ (tiết tháo),
Cây đào non mơn mởn khoe hoa đúng kì.
(Còn con người) chớ bảo rằng đến lúc bạc đầu vẫn không thành đạt,
Thử xem kê vàng còn chưa đến lúc chín (khi tỉnh mộng).
Trời đất há đâu không có gì đáng trân trọng thực sự,
Bậc thánh hiền tự có tư chất để làm việc lớn.
Ngủ dậy nhòm qua khe cửa phía bắc thấy mặt trời đúng Ngọ,
Ngồi thu mình trên ghế không nói vì đang có điều suy nghĩ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.