Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Về Hà Nội, con về nơi Cha Mẹ,
Cùng với con mưa bụi cũng theo về.
Se sắt heo may tràn mí mắt.
Đón lạ quen nhẩy nhót hút triền đê.

Gió sông Hồng, gió cũ, hương đam mê.
Cuối đông sao thoảng mùi hoa Sữa!
Tiếng ầm ì những đêm khuya lặng lẽ,
Lại vọng về giữa phố mới đông vui.

Làng xưa, nay đã thành phố rồi,
Cây Thị cổ, thành cây cột điện.
Đường Định Công, nhà chen nghèn nghẹt,
Chỉ phía sau chùa vẫn yên lặng như xưa.

Con sà vào lòng như thủa ấu thơ.
Con đã về sau một đời phiêu lãng.
Con đã về với miền yên ắng,
Nơi thơm mùi hương sữa thơ ngây.

Như khói nhang lãng đãng tóc Mẹ bay.
Giọt sương nặng lăn theo nhành cỏ úa.
Tóc muối tiêu đến nay con mới rõ,
Nước mắt chảy xuôi quy luật muôn đời!

Con về với Người, với Hà Nội, Người ơi!


Nguồn: Phạm Ngọc San, Chạng vạng hoa đèn, NXB Hội Nhà văn, 2011