Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Hồ Thu
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 25/11/2025 20:43
Anh gọi em là thiên thần bé nhỏ
Là mặt trời, là ánh sáng của anh
Là thanh kiếm anh cầm, là cái mộc anh che
Là nơi anh đi, lại là nơi anh đến
Là thần tượng suốt đời anh ngưỡng mộ...
(Em chỉ nghĩ rằng: anh đã yêu em)
Nhưng có lúc thầm trách anh, em hỏi:
Anh yêu em có phải nhiều lời?
Sẽ có lúc ngôn từ kia bay mất
Những ảnh hình có giống tình anh?
Ôi tình yêu, sức chở của đại dương
Nếu được ví, nghìn lời không nói hết
Nhưng có điều này, người yêu ơi có biết
- Em chỉ muốn là bé-nhỏ-của-anh
Em chỉ muốn là bé-nhỏ-của-anh
Là sự dịu hiền ru anh mãi mãi
Là ngọn lửa đợi chờ trên đường anh xa ngái
(Dễ làm sao, lại chẳng dễ đâu mà...)
Anh có là nụ cười của em
Là nước mắt, nỗi buồn em không nói
Em có anh không, sau bao tháng năm chờ đợi
Em có anh không, trong niềm kiêu hãnh không lời?
Và có lúc bất ngờ em vấp ngã
Có gặp bàn tay nhân ái của anh không?
Ôi ước mơ bé nhỏ, mỏng manh
Sao đi nửa cuộc đời chưa tới được?
Vượt bao lối mòn, vượt bao ghềnh thác
Về bên anh, em xin nói một lời:
- Em-chỉ-muốn-là-bé-nhỏ-của-anh-thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.